Chương 3: Chẳng Lẽ Đây Là Mùi Thơm Cơ Thể Trong Truyền Thuyết Sao?
Bạch Thanh Hạ cắn nhẹ môi dưới, giọng nói như bị ép từng chữ qua kẽ răng:
"Chỉ có một lớp thôi!"
Lục Viễn Thu bật cười trong lòng.
Nói linh tinh!
Thế sợi dây lúc nãy mình kéo trúng là cái gì?
Chẳng lẽ không tính là quần áo?
Đương nhiên, anh biết nếu thật sự hỏi như vậy thì quá đáng thật.
Nhưng ở cái tuổi này, chỉ cần trêu vài câu là có thể khiến đối phương đỏ mắt muốn khóc, nghĩ thôi cũng thấy thú vị.
Trêu thì trêu, nhưng vẫn phải có chừng mực.
Lục Viễn Thu gật đầu, không tiếp tục đưa ra yêu cầu quá đáng nữa. Anh chỉ hơi cúi người tới trước, khẽ vén cổ áo đồng phục của cô lên.
"Trong tay áo không giấu gì chứ?"
"Không!"
Bạch Thanh Hạ đáp ngay.
Lục Viễn Thu quay đầu nhìn cô.
Khoảng cách giữa hai người gần hơn trước rất nhiều.
Anh bất ngờ phát hiện trên gương mặt trắng trẻo của cô hiện lên một vệt đỏ nhàn nhạt, ánh mắt cũng lập tức né sang chỗ khác.
Thì ra lúc xấu hổ cô lại như thế này.
Ở trường, anh chưa từng thấy vị hoa khôi cao lãnh này để lộ quá nhiều cảm xúc.
Cảm giác thật mới lạ.
Anh cười nhạt:
"Cô nói không là tôi phải tin à? Để tôi tự kiểm tra."
Vừa nói, anh vừa cúi đầu về phía dưới cánh tay trái của cô.
Bạch Thanh Hạ lập tức quay mặt sang một bên vì ngượng ngùng.
Lúc này, ngoài hương sữa tắm và mùi bột giặt nhàn nhạt, Lục Viễn Thu còn ngửi thấy một mùi hương rất nhẹ thuộc về thiếu nữ.
...Dĩ nhiên không phải mùi cơ thể khó chịu.
Chẳng lẽ đây là mùi thơm cơ thể trong truyền thuyết sao?
Mùi hương ấy rất dễ chịu, còn thơm hơn nhiều so với những mùi nước hoa son phấn mà anh từng gặp sau này.
Bên trong tay áo sạch sẽ không có gì.
Mơ hồ còn nhìn thấy một đoạn cánh tay trắng mịn như ngó sen.
Lục Viễn Thu mỉm cười, làm bộ kiểm tra nốt tay áo còn lại.
Bạch Thanh Hạ lại vừa xấu hổ vừa tức giận quay mặt sang hướng khác.
Nhưng đúng lúc đó, Lục Viễn Thu nhận ra một chuyện.
Một chi tiết mà tuổi mười bảy của anh chắc chắn không thể nào nhận ra.
Nếu một cô gái bị nam sinh khám xét ở khoảng cách gần như vậy, ánh mắt đáng lẽ phải đầy vẻ chán ghét và lạnh lùng.
Nhưng trong mắt Bạch Thanh Hạ chỉ có sự ngượng ngùng và tức giận.
Khoảnh khắc ấy, anh chợt hiểu ra.
Bạch Thanh Hạ không hề ghét anh.
Nếu suy nghĩ táo bạo hơn một chút...
Có lẽ trước đó cô còn có thiện cảm với anh.
Điều này cũng giải thích vì sao năm ấy cô lại bỏ phiếu cho anh.
Nhưng trong ký ức của Lục Viễn Thu, anh hoàn toàn không nhớ giữa hai người từng có giao điểm nào.
Rõ ràng chưa từng nói chuyện.
Ngay cả nhìn nhau trong lớp cũng hiếm đến đáng thương.
Lẽ nào thời thiếu niên của anh quá ngốc?
Quá chậm hiểu?
Nghĩ đến tuổi trẻ của mình, Lục Viễn Thu lại đau đầu.
Khi ấy trong lòng anh chỉ có Hồ Thái Vy.
Ngày nào cũng thấp thỏm chạy theo người ta.
Chỉ cần đối phương lúc nóng lúc lạnh là đủ khiến anh mất ngủ cả đêm.
Nghĩ lại...
Đúng là ngốc thật.
Lục Viễn Thu lùi về sau hai bước, ánh mắt chuyển xuống phía dưới.
"Trong quần không giấu gì chứ?"
Nghe vậy, Bạch Thanh Hạ lập tức lộn hai túi quần ra ngoài.
Nhưng Lục Viễn Thu vốn chẳng thèm nhìn.
Anh chỉ liếc đồng hồ treo tường.
Mới có vài phút trôi qua...
Chiếc xe tải gây tai nạn kia chắc còn chưa tới ngã tư.
Anh tiếp tục kiếm chuyện:
"Lộn túi quần thì chứng minh được gì? Để tôi tự kiểm tra."
Nói xong, anh ngồi xổm xuống.
Tay đưa về phía trước.
Bạch Thanh Hạ lập tức hoảng hốt lùi lại.
Lần này cô thật sự sợ.
Hơi thở trở nên gấp gáp.
Lục Viễn Thu vốn đã đoán trước phản ứng này nên chủ động nhượng bộ.
"Được rồi, nam nữ khác biệt, đúng là không tiện."
"Hay thế này."
"Cô nhảy tại chỗ hai cái cho tôi xem."
Bạch Thanh Hạ ngơ ngác ngẩng đầu.
Lục Viễn Thu trợn mắt giải thích:
"Tôi xem có thứ gì rơi ra không."
Bạch Thanh Hạ vẫn đứng im.
"Hoặc để tôi kiểm tra."
"Hoặc tự nhảy hai cái."
"Tự chọn đi."
Nghe vậy, cô hít sâu một hơi rồi ngoan ngoãn làm theo.
Dù sao người sai cũng là cô.
Bạch Thanh Hạ hơi nâng hai tay lên, lấy đà rồi nhảy một cái.
Lục Viễn Thu vốn định giả vờ nhìn xuống đất.
Nhưng ánh mắt lại vô thức nhìn lên.
Đầu cũng theo đó khẽ chuyển động.
Ghê thật...
May mà Bạch Thanh Hạ đang cúi đầu nên không phát hiện.
Cô lại nhảy thêm một cái.
Lục Viễn Thu vội vàng giơ tay.
"Được rồi được rồi, thế là đủ."
Nhảy nữa chắc mình chóng mặt mất.
"Em không lừa anh."
"Em chỉ lấy ba ổ bánh mì."
"Giờ cũng trả lại rồi."
"Em có thể đi chưa?"
Trong giọng nói của Bạch Thanh Hạ đã mang theo chút nghẹn ngào.
Lục Viễn Thu nhất thời không nghĩ ra lý do giữ cô lại.
Thấy anh không trả lời, cô lập tức thu dọn đồ đạc vào cặp.
Ngay lúc chuẩn bị rời khỏi kho hàng.
"Đợi đã."
Bạch Thanh Hạ quay đầu lại.
Ôm chặt chiếc cặp trước ngực.
Ánh mắt đầy cảnh giác.
Cuối cùng, Lục Viễn Thu vẫn không nhịn được mà hỏi:
"Cô rất đói sao?"
Nghe câu hỏi ấy, Bạch Thanh Hạ cúi đầu im lặng.
Lục Viễn Thu không hỏi thêm.
Anh xoay người, bóc một ổ bánh mì rồi đưa cho cô.
"Ăn xong rồi hẵng đi."
Kho hàng lập tức trở nên yên tĩnh.
Bạch Thanh Hạ đứng đó rất lâu.
Không ngẩng đầu.
Cũng không nhận lấy.
Thân hình gầy gò đến mức giống như một cơn gió cũng có thể thổi ngã.
Mái tóc che khuất gương mặt.
Lục Viễn Thu không nhìn thấy biểu cảm của cô.
Chỉ đành nói tiếp:
"Tôi bóc rồi."
"Không bán được nữa đâu."
"Cầm lấy."
Nói xong, anh trực tiếp nhét ổ bánh mì vào tay cô.
Vài giây sau.
Bạch Thanh Hạ chậm rãi đưa bánh mì lên miệng.
Cắn một miếng nhỏ.
Rồi ăn càng lúc càng nhanh.
Thấy vậy, Lục Viễn Thu khẽ mỉm cười.
Nhưng ngay sau đó.
Anh nhìn thấy hai giọt nước mắt rơi xuống nền nhà.
Giống như những hạt ngọc đứt dây.
Bạch Thanh Hạ khóc.
Từ lúc bị bắt, cho tới lúc bị khám xét, cô đều cắn răng chịu đựng.
Không rơi lấy một giọt nước mắt.
Nhưng khi miếng bánh mì đầu tiên vào miệng...
Cuối cùng cô cũng không chịu nổi nữa.
Lục Viễn Thu lặng lẽ nhìn cô.
Rồi bóc thêm một ổ bánh mì khác, nhét vào tay còn lại của cô.
Sau đó anh sờ túi quần.
Lấy ra một tờ giấy.
Nhìn kỹ mới phát hiện đó là giấy từng dùng để lau mũi.
Lập tức ghét bỏ ném xuống đất.
Mẹ nó.
Mười bảy tuổi mà không mang theo khăn giấy sao?
Đàn ông đích thực phải luôn có khăn giấy bên người chứ!
Lục Viễn Thu không biết rốt cuộc gia đình Bạch Thanh Hạ đã xảy ra chuyện gì.
Dù nghèo đến đâu...
Đây cũng là thế kỷ hai mươi mốt rồi.
Sao có thể ép một học sinh giỏi ngoan ngoãn đến mức phải đi trộm bánh mì để ăn?
Sau khi ăn xong ổ thứ hai, Bạch Thanh Hạ nhìn sang ổ bánh mì còn lại.
Không đợi anh nói.
Cô đã tự mình bóc ra rồi ăn.
Vừa ăn vừa lấy giấy bút từ trong cặp.
Viết nhanh vài dòng.
Ăn xong, cô dùng tay áo lau nước mắt.
Sau đó nghiêm túc đưa tờ giấy cho Lục Viễn Thu bằng hai tay.
Trên đó viết:
【Ngày 30 tháng 8 năm 2010, Bạch Thanh Hạ nợ Lục Viễn Thu ba ổ bánh mì.】
Lục Viễn Thu nhận lấy tờ giấy.
Lặng người nhìn nó.
Ánh mắt rất nhanh dừng lại ở ba chữ:
Lục Viễn Thu.
Nét chữ vừa thanh tú vừa sắc sảo.
Giống hệt nét chữ trên lá phiếu năm ấy.
Đúng là chữ của Hồ Thái Vy và Bạch Thanh Hạ đều rất đẹp.
Nhưng Hồ Thái Vy không viết ra được cảm giác sắc bén ấy.
Quả nhiên nét chữ cũng giống con người vậy.
Thiếu nữ đứng trước mặt anh lúc này...
Chẳng phải cũng vừa dịu dàng vừa kiên cường sao?
Lục Viễn Thu tiện tay ném tờ giấy ghi nợ sang một bên.
Sau đó nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Cô nghĩ..."
"Viết một tờ giấy ghi nợ là chuyện hôm nay kết thúc rồi sao?"
Danh Sách Chương(3)
Trang truyện →Dùng phím ← → để chuyển chương